Showing posts with label Thơ. Show all posts
Showing posts with label Thơ. Show all posts

Wednesday, October 2, 2019

Thơ Viết Cho Paris

Paris Lạ Mà Quen

Thơ của Diễm

September 14-21, 2019


Viết tặng Paris
trong lần thứ hai đến thăm vào đầu mùa thu.
Nơi đây, lối kiến trúc, nhịp sống gợi nhớ Saigon xưa...

Paris,
tưởng lạ mà quen
chớm thu chiếc lá rơi êm khẽ chào
nhặt tìm
kỷ niệm xôn xao
dấu chân lối cũ hôm nào còn in

Paris,
man mác ân tình
bồi hồi gặp lại ngỡ quen lâu rồi
tóc vàng lá nhỏ buông lơi
vần thơ Cung Tưởng trầm vơi nỗi niềm (*)

Paris,
lấp lánh niềm tin
tháp cao hứa hẹn đẹp xinh mãi hoài
nồng nàn, lãng mạn, gọi mời
(lửa đâu thiêu rụi tương lai phục hồi!)

Paris,
chân bước chơi vơi
ngỡ ngàng thoáng nhớ xa xôi Saigon
nơi đây sao giống quá chừng

bỗng dưng quen-lạ bâng khuâng ngập lòng!


(*) Ý nói về bài thơ của thi sĩ Cung Trầm Tưởng:
“Mùa thu Paris - Người em mắt nâu - Tóc vàng sợi nhỏ...”



Hãy Ngồi Xuống Đây

Thơ của Diễm

September 14-21, 2019


Photo: The Louvre Pyramid (Pyramide du Louvre) is a large glass and metal pyramid designed by Chinese-American architect I. M. Pei, surrounded by three smaller pyramids, in the main courtyard (Cour Napoléon) of the Louvre Palace (Palais du Louvre) in Paris. The large pyramid serves as the main entrance to the Louvre Museum.


Hãy ngồi xuống đây!
Giữa phố lạ này
Bước quanh mỏi gối
Hãy ngồi xuống đây!

Paris nhộn nhịp
Du khách muôn nơi
Ngắm nhìn chứng tích
Phồn hoa một thời

Nụ cười bí ẩn (*)
Chìm sâu nơi này
Bóng Kim Tự Tháp
Nổi lên giữa trời

Bao điều cũ mới
Giao hoà lả lơi
Phong cầm réo rắt
Khúc tình ca vui

Gót vang góc phố
Metro đường ngầm
Cafe đậm đắng
Bánh mì, croissant

Cho ta ngồi xuống
Đầu ngày tinh khôi
Lắng nghe âm hưởng

Ngày mai xa rồi!


Diễm @ Paris, Sept 14-21/2019

(*) Hoạ phẩm gốc "Mona Lisa" nổi tiếng thế giới được lưu giữ tại đây.



Tuesday, August 6, 2019

Thơ Tưởng Nhớ Đinh Hùng

Thơ Tưởng Nhớ Đinh Hùng
Ban Thi Văn Tao Đàn

Tác Giả Phạm Văn Phú






Thursday, November 16, 2017

Ở Pleiku


Núi Hàm Rồng Pleiku


Bây giờ ta ở Pleiku,
Thấy xanh đó núi thấy mù nầy sương,

Núi xanh còn ngỡ phố phường,
Mù sương ngan ngát dễ thường dễ khuây?

Bây giờ ta nấu nung đây,
Kêu thương con quốc đắng cay tấc lòng.

Bụi trần gió cuốn thinh không,
Ta con chim nhỏ, dám mong cõi trời!

Pleiku 1965
Võ Ý


Monday, June 26, 2017

Gửi Các Bạn Khóa 7/68 KQ

Nguyễn Mạnh Trinh


Bọn ta ba trăm thằng tuổi trẻ
Chọn không gian tổ quốc mênh mông
Mắt sáng môi tươi như tranh vẽ
Vào lửa binh không chút nao lòng

Chia sẻ với nhau  thời  bão gió
Ðời muôn nhánh rẽ ngược xuôi nguồn
Cánh chim phiêu bạt ngàn cổ độ
Tử sinh ai luận chuyện mất còn?

Ngồi uống cùng nhau các hảo hán
Tưởng ngày xưa rượu tiễn lên đường
Sách vở giảng đường thành dĩ vãng
Những chàng trai dệt mộng muôn phương

Bọn ta ba trăm thằng lính sữa
Ngất ngưởng ca  bài hát sa trường
Nghe tâm thức rộn ràng vó ngựa
Tráng sĩ hề đâu ngại gió sương

Chuyện đời xưa ăn thề cắt máu
Những anh hùng kết nghĩa đệ huynh
Lịch sử đã ngàn năm in dấu
Cánh đại bàng vút buổi đăng trình

Chuyện ngày nay ba trăm bè bạn
Vang câu thề chốn vũ đình trường
Tay cầm súng đi vào lửa đạn
Chiến mã nào đã sẵn yên cương?

Bọn ta ba trăm thằng lính trận
Chọn không gian tổ quốc hào hùng
Ðất nước thế thời cơn địa chấn
Tuổi thanh xuân nào chịu quay lưng

Tưởng những lúc sao trời dẫn lối
Ðường thênh thang mây gió tầng cao
Tưởng thái dương một vầng chói lọi
Gươm thiêng nào thiên cổ vừa trao?

Hãy nâng ly này các hảo hán
Uống cho say mai sớm lên đường
Chợt có lúc thấy mình lãng mạn
Em quẩn quanh bàng bạc mùi hương…

Nguyễn Mạnh Trinh

Tuesday, May 23, 2017

Mùa Thu Paris (Cung Trầm Tưởng & Phạm Duy)

Thơ: Cung Trầm Tưởng

Nhạc: Phạm Duy

Hát: Ý Lan

Thực hiện & Dàn dựng: Hoàng Khai Nhan


Click on the video above to play!
It's best if you can play it on a 4K TV or monitor.
Click on Subscribe (a little red button on lower right corner of the video)
if you wish to receive notification
each time Hoàng Khai Nhan's Channel has a new song published.


Mùa Thu Paris


Mùa thu Paris
Trời buốt ra đi
Hẹn em quán nhỏ
Rưng rưng rượu đỏ tràn ly

Mùa thu đêm mưa
Phố cũ hè xưa
Công trường lá đổ
Ngóng em kiên khổ phút, giờ

Mùa thu âm thầm
Bên vườn Lục-Xâm
Ngồi quen ghế đá
Không em buốt giá từ tâm

Mùa thu nơi đâu?
Người em mắt nâu
Tóc vàng sợi nhỏ
Mong em chín đỏ trái sầu

Mùa thu Paris
Tràn dâng đôi mi
Người em gác trọ
Sang anh, gót nhỏ thầm thì

Mùa thu không lời
Son nhạt đôi môi
Em buồn trở lại
Hờn quên, hối cải cuộc đời

Mùa thu! mùa thu
Mây trời âm u
Yêu người độ lượng
Trông em tâm tưởng, giam tù

Mùa thu!... Trời ơi! Tình thu!

Cung Trầm Tưởng

Click vào link dưới để đọc thêm về...

Cung Trầm Tưởng – Wikipedia tiếng Việt



Friday, April 21, 2017

Thương Tiếc Chị Nguyễn Thị Hạnh Nhơn

Kha Lăng Đa

Kính dâng hương linh Cố Trung Tá Không Quân Nguyễn Thị Hạnh Nhơn

Nghe tin chị đã xuôi tay, nhắm mắt,
Trời tha phương buồn, giăng mắc mây tang.
Xuân mới chớm, chiều nay nhiều hoa rụng,
Như tiễn đưa người vĩnh biệt trần gian.

Kiếp lưu vong, nặng mang niềm quốc hận,
Khắc khoải hồn chim Việt đậu cành Nam.
Thương đất mẹ, quê cha chừ thống khổ,
Xiềng xích, đoạ đày, chất ngất hờn căm.

Giấc mơ hồi hương mang theo xuống mộ,
Khi cuối đời chị an giấc ngàn thu.
Ôi! chị Hạnh Nhơn nay không còn nữa!
Nguyễn Thị Hạnh Nhơn đức hạnh, nhân từ!

Ngược dòng dỉ vãng giữa thời chinh chiến,
Chị lên đường theo tếng gọi non sông.
Phận nữ nhi đâu kém gì nam giới,
Noi gương xưa Trưng,Triệu giống Lạc Hồng.

Làm nữ quân nhân đa năng, đa hiệu,
Làm cấp chỉ huy tài đức vẹn toàn,
Là đoá hoa mỹ miều trong quân lực,
Là vì sao của “Tổ Quốc Không Gian”.

Chị sáng tạo, thông minh và xuất sắc,
Nhiệm vụ hoàn thành, các cấp yêu thương.
Với quyết tâm, chị lập nhiều công trạng,
Được vẻ vang mang Bảo Quốc Huân Chương!

Ngày quốc hận, chị sa vào ngục đỏ,
Cùng toàn quân bị bức tử đau thương,
Chịu tủi nhục, khổ hình và đói lạnh,
Dạ trung can, bao năm tháng kiên cường.

Khi tỵ nạn, định cư nơi nước bạn,
Cùng những người chung Lý Tưởng Quốc Gia.
Lập Hội H. O. để lo cứu trợ,
Thương phế binh, quả phụ chốn quê nhà.

Đại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh” gây quỹ,
Đã năm lần được mỹ mãn thành công.
Gởi tiền giúp cho anh em chiến hữu,
Đang sống đời tàn phế quá long đong!

Tuổi thọ chị năm nay tròn chín chục,
Mà trong tim nhiệt huyết vẫn tràn đầy.
Và tình thương như sông dài, biển rộng,
Giữa Xuân hồng, “Hoa Từ Thiện” hương say.

Bỗng đưa đến cảnh sinh ly tử biệt,
Chị ra đi, không trở lại nữa rồi!
Khắp hải ngoại, người Việt buồn, thương tiếc,
Hạnh Nhơn ơi! Hỡi chị Hạnh Nhơn ơi!

Nơi cố quốc, thương phế binh, quả phụ,
Với cô nhi đau lòng trước hung tin.
Kể từ đây, tìm đâu hình bóng chị,
Nỗi u hoài lai láng đất Thần Kinh!

Bao công đức, chị miệt mài gây dựng,
Tên Hạnh Nhơn trong quân sử rạng ngời.
Đường tranh đấu, chị kém gì nữ kiệt,
Tổ Quốc ghi ơn, tưởng nhớ muôn đời!

Cầu hồn chị siêu thoát trời miên viễn,
Cõi vĩnh hằng, theo cánh hạc tung mây.
Mai Đất Mẹ được phục hồi Dân Chủ,
Bóng chị về trong gió lộng cờ bay.

Kha Lăng Đa



Sunday, November 6, 2016

Chuyện Xưa

Kiến Hòa

Tất cả về đây hành trang kỷ niệm
Không phải cuộc tình thơ mộng năm nào
Mà là những ngày hành quân lửa đỏ
Áo cởi trần tránh nắng dưới thân tàu

Bịch gạo sấy vừa nuốt xong đã đói
Miệng khô cào, nôn nóng chờ đổ quân
Những cột khói bốc cao nơi bãi đáp
L-19 đang hướng dẫn những phi tuần

Một khu trục vút lên thân bốc khói
Trúng đạn thù mây trắng lại nở hoa
Dù khẩn cấp nhờ gió đưa tránh đạn
Cứu cấp liền bất kể địch gần xa

Buổi sáng đáp ở đồi Charlie tiếp tế
Hỏa lực thù đã cướp một đời trai
Tiểu đoàn dù có đủ đạn tử chiến
Không quân mất đi một phi công tài

Đêm đen hỏa châu lung linh rừng núi
Đáp triền đồi đem mạng sống cứu người
Những cuộc dội bom đêm radar hướng dẫn
Cộng điên đầu không một phút nghỉ ngơi

Thế đó không quân hào hùng chiến đấu
Gắn bó nhau trong tình nghĩa đệ huynh
Lúc chinh chiến quên mình vì nhiệm vụ
Đến bạc đầu mong giữ một chút tình



Friday, November 4, 2016

Cũng Đâu Gì Lạ

Thơ: Cẩm Vân

Nhạc: Trần Duy Đức

Hát: Khánh Ly

Thực hiện & Dàn dựng: Hoàng Khai Nhan


Click on the video above to play!
It's best if you can play it on a 4K TV or monitor.
Click on Subscribe (a little red button on lower right corner of the video)
if you wish to receive notification
each time HKN Channel has a new song published.

Cũng Đâu Gì Lạ

Thơ Cẩm Vân


Tôi có yêu em cũng đâu gì lạ!
Ai sẽ không yêu mắt ngẩn ngơ buồn
thanh mảnh thân gầy, hương thơm áo lụa
Tóc ngủ mơ màng thả mộng vai thon

Tôi có yêu em cũng đâu gì lạ!
Ai sẽ không yêu tháp bút tay mềm
Em bước bên đời chân son rất nhẹ
Bẽn lẽn môi cười, ngọt giọng ru êm

Tôi có yêu em cũng đâu gì lạ!
Ai đã theo tôi những tháng năm dài
Nửa đĩa cơm chia quanh năm lửng dạ
Cay, đắng, ngọt, bùi, mặn, nhạt chia hai

Tôi có yêu em cũng đâu gì lạ!
Em đã cho tôi thơ mộng một trời
Cho tôi nguôi quên cõi đời nghiệt ngã
Hạnh phúc khi lòng có thể yêu ai

Tôi có yêu em cũng đâu gì lạ!

20-01-2006



Friday, October 28, 2016

Gặp Lại Bạn Xưa

Thơ Phạm Tín An Ninh

Tặng các bạn Lạc Long (229),
Sơn Dương(235),
và những phi công trực thăng hào hùng của VNCH

Từ Bắc Âu sang Cali thăm con
Bất ngờ gặp lại mày giữa Little Saigon
người đông như hội
Hơn 40 năm rồi mày vẫn nhận ra tao
dù bây giờ cả hai thằng đều già nua quá đỗi
Mày - thằng pilot trực thăng
một thời hào hoa sôi nổi
Giữa mùa hè 1972
đã bốc tao ra từ vùng lửa khói
Giặc vây cả tuần trên đỉnh Ngok Wang
đèo heo gió thổi
Còn tao - thằng lính bộ binh rẻ mạt hết thời
Ðầu mùa mưa 1973
Dù chưa có lệnh "Mặt Trời"
dám đem quân đi cứu mày
rớt tàu ở tuyến đầu Võ Ðịnh
Nợ nần vừa huề nhau, tao bị thương
mày bất ngờ nhận lệnh
thuyên chuyển về căn cứ Phan Rang
Chiến cuộc tiếp tục leo thang
Cho đến lúc tan hàng, hai thằng vẫn chưa kịp
kết tình tri kỷ
Sau 40 năm trên địa hình bao la nước Mỹ
Không có bản đồ mày vẫn tìm được
điểm đứng của tao
Ngày xưa, khi bay bổng trên cao
Mỗi lần tìm tao mày đều xin cho mày
một "nàng Thúy Kiều áo đỏ" (*)
Lạc Long ơi, bây giờ Bắc Ninh tao còn nghe mày
năm trên năm - rất rõ
Tiếng nói của mày vẫn hào khí như xưa
Cali, tháng sáu- trời còn mưa
Ngồi trong quán cà phê
Tao cứ ngỡ như ngày nào ở bãi B-15
Hai thằng chờ đến giờ G
Mày đổ quân tao vào Chư Pao, Trung Nghĩa
Ngồi giữa Kontum hoang tàn khói lửa
Tao với mày chia nhau từng ngụm cà phê
Cuộc chiến buồn lê thê
Tao leo núi lội rừng không biết ngày về
Mày đổ quân, bao vùng, coi bầu trời như
cái sân trường thời còn đi học
Một thời tung hoành ngang dọc
Có thằng nào nghĩ đến phút cuối tang thương
Tao vào tù - Mày bay tàu lần cuối ra đại dương
Ðể 40 năm mất quê, lưu lạc
Giờ ngồi đây, nhắc nhau một thời trận mạc
Mày tiếc bầu trời của mày
Tao nhớ rừng núi của tao
Ðiểm danh đám bạn bè - ai còn ai mất
Ðứa ở quê nhà khổ nghèo, thương tật
Thằng ra đi cũng đủ thứ trần ai
Ðau đớn thay - những thằng lính chưa một lần chiến bại
Mà cuối cùng phải đành đập tàu, bẻ súng
Mày uống đi - Cà phê có đường sao tao thấy đắng
Giữa Little Saigon tao bỗng nghe tiếng rừng núi lao xao
Lạc Long ơi - Tao đang ở hướng hai giờ
Mày có nhận ra tao
Mày đáp đi - Tao đã cho mày một "nàng Thúy Kiều áo đỏ"

Phạm Tín An Ninh

(lính Sư Đoàn 23BB)

(*)"Thúy Kiều áo đỏ": trái khói màu đỏ



Wednesday, October 26, 2016

Phố Núi Ta Về

Lạc Long Nguyễn đình Minh

Hỡi chiến hưũ không quân Sư Đoàn Sáu
Rủ nhau về hội ngộ khúc hoan ca
Núi rừng xưa còn ở mãi trong ta
Khung trời ấy chan hoà bao kỷ niệm

Anh phi đạo,bạn phi hành,tôi yểm cứ
Lính không quân gìn giữ lấy quê hương
Mang thanh bình cho hàng triệu người thương
Mình chấp nhận hi sinh và gian khổ

Nơi Xứ lạ nâng ly mừng tao ngộ
Tay trong tay mắt hớn hở vô cùng
Cánh “én già” chẳng dệt được mùa Xuân
Ngàn cánh én không gian là tổ ấm

Đời ngắn ngủi thời gian không ngừng lại
Gặp nhau cùngtâm sự thuở hùng anh
Rồi xa nhau đời chẳng còn cô quạnh
Mình tự hào SƯ ĐOÀN SÁU KHÔNG QUÂN



Thursday, October 20, 2016

Lính

N. N. Thành

Tôi với anh là lính,
Cùng trả nợ đao binh.
Bạn bè dăm ba đứa;
Thằng chết trong rừng già,
Thằng chết trên đồi cao,
Phơi thây trên biển cả.
Không hề có thằng nào
Chịu đầu hàng giặc cộng.

Cuộc đời làm chiến binh;
Bay lượn trên trời cao,
Lênh đênh trên biển cả,
Xông pha nơi rừng thẩm.
Có thằng sống âm thầm
Trong ngục tù cộng sản,
Nhưng lòng vẫn hiên ngang,
Không khuất phục bạo tàn.

Giờ “Đỉnh Cao Trí Tuệ”
Tranh nhau học vỡ lòng.
Để lấy bằng tiến sĩ
Để chia cắt núi sông.
Cho quan thầy Trung cộng.

Tôi với anh là lính.
Khinh bọn người bỉ ổi
Đang “mãi quốc cầu vinh”

N. N. Thành



Saturday, October 8, 2016

Dã Quỳ Vàng

Thơ Long Võ

Ước gì trồng được ở đây em nhỉ
Dã quỳ vàng phố núi Pleiku
Loài hoa hoang dã của xứ sương mù
Đã lâu lắm rồi anh không nhìn thấy

Kỷ niệm xưa đang tràn về bừng cháy
Của một thời anh khoác áo chinh nhân
Ngắm hoa mà lòng cảm thấy bâng khuâng
Trước vẻ đẹp của thảm vàng bất tận...

Mỗi chuyến bay là mỗi lần ra trận
Không biết mình còn sống đến ngày mai?
Chiến trường nơi đây khốc liệt, giằng dai
Kiếp sống mong manh như cánh Quỳ trước gió

Làm sao quên được những ngày tháng đó
Nhìn áo em bay anh chạnh nhớ màu vàng
Của loài hoa dại mọc trên những đồi hoang
Thật quyến rũ, thật dịu dàng của Phố Núi

Long Võ



Wednesday, September 28, 2016

Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh?

Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh?

Thơ: Trần Thị Lam

Nhạc: Trần Duy Đức

Hát: Trần Thái Hòa




Monday, September 26, 2016

Pleiku Niềm Nhớ Không Quên

Chào mừng cảm xúc của KQ Long Võ PĐ110 Đà Nẵng, về Hội Ngộ SĐ6KQ.
BBT

Long Võ

Bây giờ trời đã vào Thu
Nhớ ơi là nhớ Pleiku thưở nào
Biết bao hảo hớn, anh hào
Tập trung về đó chiến bào hiên ngang
Pleiku khói lửa ngút ngàn
Bom rơi, pháo nổ rền vang góc trời
Giờ đây lòng thấy bồi hồi
Người xưa, bạn cũ cuối trời thênh thang
Kể từ ngày ấy tan hàng
Thời gian còn lại chẳng còn bao lâu?
Về đây nắm chặt tay nhau
Trao nhau ánh mắt, vài câu tâm tình...

Long Võ

(PD110 Đà Nẵng)



Tình Người Thợ Máy Không Quân

Thiên Phong, 1957

Anh Người Thợ Máy Không Quân Ơi,
Anh Là Người Trai Bốn Phương Trời,
Anh Là Người Trai Tôi Mơ.
Anh Không Ngại Ngùng Bên Dầu Mỡ,
Bên Tiếng Máy Nổ Vang Rền,
Bên Bao Nguồn Điện Lực,
Thân Anh Dù Muôn Ngàn Khổ Cực,
Nhưng Anh Chẳng Sờn Gan
Anh Vẫn Ngang Tàng
Hơn Bao Nhiêu Chàng Trai
Không Lo Cho Ngày Mai
Chỉ Sống Nhờ Thời Đại.
Miệt Mài Trong Xa Hoa Phù Phiếm,
Trong Đêm Tàn Bên Chén Rượu Say Sưa,
Quên Cả Bổn Phận Người Trai Đất Việt.

Anh Người Thợ Máy Không Quân Ơi,
Anh Là Người Trai Bốn Phương Trời,
Anh Là Người Trai Tôi Mơ
Xin Anh Đừng Quãn Ngại Đợi Chờ
Anh Hãy Siết Mạnh Lên.
Siết Mạnh Lên, Con Óc Vòng Tay Lái
Để Đàn Chim Trời Tung Cánh Lượn Bay.
Tôi Mong Nơi Anh Ở Ngày Mai
Chung Sức Nhau Xây Dựng Tương Lai
Cho Đất Việt Tưng Bừng Vui Sống.

Ngày Mai Đất Việt Huy Hoàng
Chúng Ta Nguyện Ước Xây Đàng Bắc Nam.

Thiên Phong, 1957

(Căn Cứ Huấn Luyện Không Quân Nha Trang)
Thân Mến Tặng Hoà, Đức, Giang, Quân, Phước, Quang, Cẩn, Kính, Liểng, Những Người Bạn Kỹ Thuật. Mối Tình Đầu Không Quân, Trong Những Ngày Hàn Vi Và Thầm Lặng Của Đời Quân Ngũ Ở Căn Cứ Huấn Luyện Không Quân Nha Trang. Trọn Đời Bay Bổng, ChúngTôi Không Bao Giờ Quên Công Ơn Các Anh, Vì... Không Thợ Máy, Thợ Lái Làm Gì Được Bay?



Chuyện Kể Đêm Hội Ngộ

Bốn mươi năm hơn gần nửa thế kỷ
Hội ngộ về đây đại hội không gian
Những cánh chim Việt toàn khắp liên bang
Gọi đàn ríu rít cùng nhau hợp bạn

Nhóm bạn này cùng nói về bom đạn
Cánh sắt tung trời bảo quốc trấn không
Những lần oanh kích tránh né phòng không
Bao lần thoát hiểm đường tơ kẽ tóc

Nhóm kia nhắc cuộc đổ quân thần tốc
Địch quân kinh hoàng không kịp trở tay
Đại liên phi tiễn tác xạ không sai
Trận địa chiếm lĩnh quân ta toàn thắng

Người nhớ đến những trưa buồn xa vắng
Vận tải hàng đưa hành khách ngược xuôi
Đêm hỏa châu ngồi ngắm đỉnh đầu ruồi
Đại liên yểm trợ tiền đồn biên giới

Người kể lần phát hiện đoàn cơ giới
Chỉ điểm kịp thời tác xạ diệt ngay
Quan sát trận địa đêm cũng như ngày
Bẻ gãy ý giặc toan gây máu lửa

Người kể một trưa hè đang lỡ bữa
Xe nâng bom trở chứng phải dùng tay
Lắp đầy bom phi cơ cất cánh ngay
Cho kịp lúc quân ta ngoài chiến trận

Bao nhiêu chuyện kể miên man bất tận
Chuyện phi hành, kỹ thuật, chuyện mây trời
Tình người không quân gắn bó tuyệt vời
Cao quí sắt son thay tình đồng đội.

Kiến-Hòa



Friday, September 23, 2016

Trang Thơ Phi Đoàn 530

Phi Đoàn 530

Trên đỉnh non cao một phi đoàn
Tung hoành bay bổng khắp giang san
Sông núi đẹp xinh mừng hớn hở
Nhìn ngắm đàn chim lướt mây ngàn

Thung lũng Pleiku, một đàn chim
Sát cánh bên nhau mắt lục tìm
Đêm đêm bom thả vào tim địch
Bình minh nhào lộn xóa im lìm

Nghiêng cánh nhìn rừng cây lá tươi
Suối chảy miên man gái Thượng cười
Lả lướt một vòng quanh người đẹp
Thả tặng hoa mây đáp nụ cười

Ngang dọc Tây Nguyên lúc đôi mươi
Phi Công Khu Trục 530
Thái Dương rầm rộ xung lòng địch
Đánh nát bạo tàn suốt 70s

Thung lũng mây chiều, một đàn chim
Pleiku nhỏ lệ trong im lìm
Tiễn đưa bao cánh chim lìa xứ
Thương mãi đàn chim tận đáy tim!

Phi Đoàn Khu Trục Thái Dương

Phi bào ta khoác chung màu áo
Đoàn kết cùng nhau lái con tàu
Khu chiến ngày đêm đời phi sĩ
Trục đạo tung hoành dưới trăng sao
Thái sơn cao ngất chim trời vút
Dương quang chiếu rọi chí anh hào
5 năm trấn thủ miền quan tái
3 cõi (tam biên) quân thù lẩn tránh mau
0 (Không) trấn lừng danh khung trời cũ
Việt-Nam chiến sử điểm danh vào!

Thái Dương Nguyễn Quang Hải

Ta giận đời muốn khóc!

Tặng các bạn TD530 và BD118

Có nhiều hôm ta giận đời muốn khóc
Quê hương nghèo hoài chinh chiến long đong
Một nghìn năm Tàu đô hộ vừa xong
Đã đến băm sáu ngàn ngày Tây thuộc

Ta lớn lên bằng hờn căm dân tộc
Bằng nội thù, bằng Nam Bắc ngăn đôi
Kẻ ra đi – người ở lại bồi hồi
Sông Bến Hải, mặn thêm nhiều nước mắt

Ta mười chín làm chiến binh ngăn giặc
Mặc phi bào vùng vẫy giữa trời xanh
Đôi từng đôi, ta xoải cánh tung hoành
Cùng mây trắng đi xây tình viễn xứ

Nhưng Pleiku mùa mưa đen vần vũ
Giặc cộng về gây tang tóc oan khiên
Ta bay lên, đi gìn giữ một miền
Xăn tay áo nghiêng nghiêng đôi cánh sắt

Từng trái bom rơi trên đầu quân giặc
Xác thù tan trong biển lửa cuồng hung
Ta nghênh ngang làm chiến sử kiêu hùng
Và ngạo nghễ lao vào trời giông bão

Tráng sĩ ra đi – bánh rời phi đạo
Giặc chưa tan, chưa dám hẹn lần về
Hoa thanh bình chưa nở thắm sơn khê
Thì mây gió mưa mù coi cũng nhẹ

Bạn ta ơi! Những chàng trai thế hệ
Dương Hùynh Kỳ, Lê Văn Độ, Ngọc Hùng
Các anh về chiều mây xám không trung
Benhet, Dakto cao nguyên hùng vỹ

Gió biên cương ru hồn người chiến sĩ
Các anh về làm bạn với trăng sao
Phút giây nào theo lối nắng trên cao
Bạn có nhớ phụ cho người ở lại?

Sống vất vưởng nốt quãng đời hiện tại
Chưa nguôi hờn vong quốc tháng tư đen
Phố phường xưa giờ bóng tối không đèn
Lũ cộng nô nhuộm màu tang đất nước

Ta bây giờ đường lênh đênh xuôi ngược
Nợ tang bồng gãy cánh biết làm sao?
Quê hương ơi! Xin trả lại chinh bào
Đau thương qúa! Ta gục đầu muốn khóc

Thái Dương Nguyễn Tiến Thụy

Hội Ngộ Chung Vui

Hội ngộ chung vui hỡi bạn hiền
Thái Dương không gặp đã bao niên
Tình xưa còn giữ, tâm còn tưởng?
Nếu có thì mau... hội ngộ liền

SƠN (2) thanh thủy tú nối liền
XUÂN qua hè lại vẫn triền miên trôi
TRUNG tâm chọn chỗ cho rồi
ĐỆ, HUYNH gặp gỡ đứng ngồi chung vui
MƯỜI thương nhắc lại cho dzui
CƠ may còn đó mày tui ồn ào
THUẬN hòa tay bắt đổi trao
LUẬN bàn sôi nổi mày tao cùng cười
THÀNH tâm trao đổi nụ cười
CHÂU du thiên hạ gặp người vui ta
LỢI kia tiếp thụ vui hòa
HẢI, HÀ phản chiếu thật thà tình thân
HIỆP tan như thể phù vân
HIẾU trung nặng nợ cao tầng đa mang
ĐỘ trong tâm khảm bàng hoàng
LỘC kia ban rải phải SAN sẻ đều
HAI tay ngoắc gọi THỤY, LIÊU
LONG tranh hổ đấu ít nhiều vẫn vui
PHÚC (2) sinh tận hưởng đủ mùi
LẠC đang ở ÚC, DŨNG vui bay về
ẨN trong tình Mẹ hương Quê
Thái-Dương hội ngộ tràn trề niềm vui...

(Một số tên của các Hoa Tiêu Khu Trục thuộc Pđ. TD 530)

Thiên Đường Lạc Mất

Ngày xưa đất đỏ chân đi
Đường bay rộng mở, còn ghi dấu người
Gian nguy xung trận mỉm cười
Tay ôm cần lái, chẳng lười, thèm bay
Tam Biên đánh giặc đêm ngày
Thái Dương tỏa sáng, hăng say diệt thù
Dẫu cho giông gió mây mù
Từng đôi cánh thép tìm thù thả bom…
Em bước nhẹ, hoa rừng hôn gót
Ngước nhìn anh chót vót chân mây
Gửi anh từng lọn tóc mây
Tình em, cánh gió làm ngây ngất chàng
42 năm vẫn bàng hoàng
Em còn hong gió hay sang ngang nơi nào?
Thái Dương trăn trở chiêm bao
Bao năm chinh chiến, vì sao tan hàng?
Lính già xa xứ, mộng tan
Quê hương còn mất, ngỡ ngàng nhìn nhau!
Tóc xanh nay đã bạc đầu
Người ôm nỗi nhớ, kẻ sầu tha hương
Dẫu cho đời có vô thường
Tâm ta vẫn nhớ, vẫn thường xôn xao…

Thái Dương Nguyễn Quang Hải



Xin An Nghỉ

Khóc Phượng Hoàng

Rời hợp đoàn một phi cơ lao vút
Hai chiếc còn tiếp tục lưng trời cao
Lò thiêu xác xe lăn bánh đưa vào
Lửa rực đỏ hình hài thành tro bụi

Nhớ ngày Phượng Hoàng đến nơi phố núi
Trấn thủ miền cao đất đỏ sương mù
Đem chí cả thề quyết chắn bước thù
Thương đồng đội nghiêm minh trong kỷ luật

Dakto đạn bom vang rền hoả ngục
Vùng Tam Biên cây lá nhưộm máu tươi
Kontum đổ nát thiếu vắng bóng người
Tam Quan An Lão phơi thây xác cộng

Phi trường Cù Hanh ngọn đồi gió lộng
Dáng kiêu hùng sư đoàn 6 Không Quân
Đòn sấm sét gây khiếp đảm địch quân
Vẹn toàn đất tổ chân không lùi bước

Rồi cánh chim nổi trôi theo vận nước
Lập tuyến tiền phương bảo vệ Phan Rang
Quyết tâm giữ phần đất của giang san
Đại bàng vướng cánh thân giam lao lý

Thời gian bóng câu trên đường thiên lý
Lực đã hao mòn nợ nước nặng mang
Năm tháng đọa đày thân thể héo tàn
Người ra đi cuối trời xin an nghỉ

Kiến-Hòa



Friday, September 16, 2016

Khóc Thái Dương Phạm Hữu Lộc

Trần Ngọc Nguyên Vũ


Chiều nay mây xám dăng vần vũ
Để tiễn người đi một đoạn đường
Nơi chốn vô hình xa vắng đó
Ai người đứng đón dưới mưa sương.

Người đi nát cõi lòng sương phụ
Nát cả hồn ai giữa cảnh đời
Trong cõi vô thường vay với trả
Cuối cùng rồi cũng phải buông xuôi.

Người đi xoải cánh vút đường mây
Bỏ lại trần gian thế cuộc này
Tri kỷ mênh mang sầu tiễn biệt
Nhạt nhòa ánh mắt hạt mưa bay.

Người đi bỏ lại chiêu anh quán
Đứng mỏi mòn trông dưới ánh đèn
Ai đã qua sông thề trở lại
Lời thề còn vẳng tiếng thân quen.

Người đi giữa lúc còn nghiêng ngửa
Đại cuộc chưa tròn theo bước chân
Con đường dân tộc dài vô tận
Vẫn đợi ai soi ngọn đuốc thần.

Ta về điểm lại đoàn ly khách
Thấy vắng dần đi những bóng người
Cả một quãng đời ngang dọc đó
Bây giờ thấp thoáng áng mây trôi.

Trần Ngọc Nguyên Vũ