Tuesday, August 4, 2020

TS Trương Minh Ẩn, thị trưởng gốc Việt đầu tiên của thành phố Texas



HALTOM CITY, Texas – 

Thêm một người tị nạn cộng sản gốc Việt vừa tạo lịch sử tại Hoa Kỳ. Đó là ông Trương Minh Ẩn, 71 tuổi. Theo tin của nhật báo Fort Worth Star-Telegram, ông là người Việt Nam đầu tiên đắc cử chức thị trưởng tại Haltom City, một thành phố nhỏ nằm ở ngoại ô đông bắc thành phố Fort Worth.
Bản tin cho biết là ông Trương Minh Ẩn từng là phi công lái chiến đấu cơ đầu thập niên 1970 trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Ông từng thực hiện những phi vụ chống lực lượng cộng sản tại Lào và Cam Bốt. Và phi cơ của ông từng bị bắn rơi hai lần. Tại Hoa Kỳ thì ông từng làm cảnh sát và điều tra viên của sở cảnh sát.
Đối với ông thì chính trị trong nằm trong tầm bắn trước đây. Thế nhưng trong cuộc bầu cử đặc biệt cuối tuần trước, hôm thứ Bảy 4 tháng 5, ông đã đắc cử dễ dàng với 60 phần trăm số phiếu, bỏ xa các đối thủ, và trở thành vị thị trưởng gốc Việt đầu tiên của thành phố Haltom City.

Lễ tuyên thệ sẽ diễn ra vào chiều thứ Hai, 13 tháng 5, trong cuộc họp của hội đồng thành phố lúc 7 giờ chiều. Tiến Sĩ Trương Minh Ẩn cho biết lễ tuyên thệ sẽ diễn ra trong ba ngôn ngữ Anh, Việt, và Tây Ban Nha.
Ông nói với nhật báo Star-Telegram, “Haltom City là một cộng đồng đa dạng; chúng ta phải cho thấy điều đó.”

Tiến Sĩ TRƯƠNG MINH ẨN


Ông Ẩn cho biết ông rất hãnh diện khi thấy cộng động Á Châu đã tham gia bầu cử rất nhiều. Đó là điều không từng xảy ra trước đây.

Ông nói, “Thường thì họ không quan tâm lắm, vì họ không hiểu chính trị của Hoa Kỳ.”
Tiến Sĩ Trương Minh Ẩn đã giữ chức nghị viên thành phố kể từ năm 2013. Nay ông muốn tranh cử thị trưởng vì tin rằng Haltom City cần có ự thay đổi, và ông cũng nghĩ rằng sự đắc cử của ông cho thấy các cử tri muốn thấy người mới trong chức thị trưởng.

Trước khi được bầu vào hội đồng thành phố, ông Trương Minh Ẩn đã làm việc trong Hội Đồng Phát Triển Kinh Tế.

Ông cho biết ông muốn đẩy Haltom City tiến tới để theo kịp các cộng đồng ở chung quanh, vì tòa thị chánh và sở cảnh sát đã “già cả và thiếu thốn.”

Tòa Thị Chánh của Haltom City đã được xây cách đây hơn nửa thế kỷ, và sở cảnh sát được đặt trong một nơi từng là một siêu thị bán hàng tạp hóa. Trong một cuộc bầu cử mới đây, các cử tri đã không bỏ phiếu cho các đề luật xây tòa thị chính mới và sở cảnh sát mới.

Ông Trương Minh Ẩn nói rằng Haltom City cần được phát triển và nên thu hút thêm giới kinh doanh.
Ông nói, “Bạn phải chi tiền để mang tiền về.” Ông nhận thấy Haltom City có tới sáu xa lộ chạy ở chung quanh mà lại không có một con đường chính Main Street thường thấy ở mọi thành phố lớn nhỏ ở Hoa Kỳ.
Ông chào đời tại Việt Nam năm 1948, gia nhập Không Quân Việt Nam Cộng Hòa năm 1968. Ông đã học tiếng Anh để có thể đến Hoa Kỳ học lái máy bay. Khi trở về Việt Nam, ông đã lái phi cơ đánh quân Cộng Sản Bắc Việt khi họ tìm cách len lỏi qua Lào và Cam Bốt để xâm nhập Nam Việt.
Khi cuộc chiến kết thúc năm 1975, ông và gia đình tị nạn tại Hoa Kỳ và khởi đầu ở tiểu bang Pennsylvania, nơi ông làm việc trong một tiệm tạp hóa. Vì không thể chịu thời tiết lạnh, gia đình ông dọn về Haltom City từ năm 1980.

Ông Trương Minh Ẩn đã tốt nghiệp tiến sĩ ngành tội phạm học và làm cảnh sát cho Fort Worth trước khi giữ việc điều tra viên cho Phòng Biện Lý Tarrant County.
Giờ đây thì ông đã về hưu và muốn dành hết năng lực cho vai trò thị trưởng. Ông cũng vẫn tiếp tục nói trên một chương trình phát thanh gọi là Radio Saigon tại Dallas.




Tuesday, April 21, 2020

VỪNG ƠI! HÃY MỞ RA

Câu chuyện tản mạn của

Diễm


Đã bao giờ bạn đứng trước cánh cửa tủ lạnh và lẩm nhẩm câu này như tôi với hy vọng là cánh cửa kia sẽ mở ra với đầy ắp thức ăn tươi ngon phía bên trong như một kho báu không bao giờ cạn kiệt?

Đây chính là câu thần chú từ truyện "Alibaba và 40 tên cướp" trong chuỗi truyện cổ tích "Ngàn Lẻ Một Đêm" xứ Ba Tư đã làm mê mẩn biết bao trái tim mơ ước điều thần thoại... trong đó có...tôi!

Open, Sesame!
Apriti Sesamo!
Sésame, ouvre-toi!

Kìa! Cửa tủ lạnh của tôi đang mở ra... nhưng than ôi, bên trong trống trơn, không có kho tàng… bởi vì đã gần một tháng kể từ ngày thống đốc tiểu bang Gavin Newsom phát lệnh kêu gọi trú-ẩn-tại-gia đến 40 triệu dân California.

Nhân đây, xin cho phép được “ba hoa chích choè" một chút để "khoe" với bạn đọc về California của tôi là một tiểu bang đông dân nhất nước Mỹ. Dân số Cali tính bằng dân số của 21 tiểu bang nhỏ cộng lại và gấp đôi dân số New York.

Và bởi vì nằm trong "Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ," chứ nếu được tính như một "quốc gia" riêng biệt, thì kinh tế California được xếp đâu đó vào hạng “top-ten” của thế giới chứ hổng phải dạng vừa đâu nhé!

Tiếc rằng điều khoe khoang của tôi trong lúc này chả "hợp thời" tí nào! Bởi vì trong "thời Covid-19" thì càng đông dân càng nhiều hiểm hoạ lây lan, và đó cũng chính là lý do mà vị thống đốc trẻ tuổi và điển trai của Cali hết sức lo âu.

Vì ý thức được điều này, nên chúng tôi nhất nhất tuân thủ lệnh thống đốc, càng ý thức hơn nữa trong chuyện mua "thiết yếu phẩm" dự trữ trong gia đình từ bài học "toa-lét-pấy pờ" cười ra nước mắt.

Khi đi chợ, tôi chỉ mua vừa đủ để dự trữ khoảng 2 tuần mỗi lần, và mua thứ gì cũng nhân đôi, ví dụ như 2 bịch lạp xưởng, 2 gói tôm khô, 2 vỉ trứng, 2 chai nước mắm... còn để dành phần cho người đến sau có cái mà mua.

Đúng là "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ," cảnh chợ búa trong thời Covid-19 cũng thật là ảm đạm. Những cái kệ trống trơn, hàng hoá rất hạn chế, không đầy đủ. Ví dụ như nấu phở thì thiếu thịt, chỉ có nước soup hầm xương ăn với bò viên. Tôi nuốt nước miếng đánh ực khi nhớ tới những điều đã viết trong bài thơ "Phở Yêu" cách đây không lâu:

Tái, chín, nạm, gầu, gân, sách
Ôi! Bao bùi béo trong đời...

Hic! Giờ đây, một tô phở đầy đủ mọi gia vị như xưa là cả một ước mơ!

Nhưng... vẫn còn có xương để hầm lấy nước cốt và còn bò viên là kể như chúng tôi quá may mắn rồi, còn than vãn gì chớ ... he he...có ăn không thì bảo!

Một chút thiếu thốn để chia sẻ 'trên tinh thần' với những thiếu thốn và cực khổ của đội ngũ người nơi "tiền tuyến" đang chiến đấu với giặc Covid kia kể cũng nên mà!

Một chút thiếu thốn để thử thách niềm tin và nghị lực. Một chút thiếu thốn để kích thích sự sáng tạo trong hoàn cảnh khó khăn.

Và hãy xem như một chút thiếu thốn để làm giàu trí tưởng tượng và thả hồn mình trôi ngược dòng ký ức nhớ về miền cổ tích tuổi ấu thơ… “Vừng ơi! Hãy mở ra”.

Diễm - 4/18/2020

Hình minh họa: Sưu tầm từ internet và là kết quả photoshop của Rĩm